LÀM NHẠC KHÔNG RA TIỀN THÌ CẠP ĐẤT MÀ ĂN À? KHÔNG, ĂN "DOPAMINE" LÀ ĐỦ NO RỒI!
- Người viết: Vbkmusic lúc
- Bài Viết Chia Sẻ Cho Music Producer
Tết nhất đến nơi, về quê kiểu gì cũng bị mấy bà hàng xóm hay ông chú hỏi: "Cháu làm cái nghề đục đẽo âm thanh này tháng kiếm được mấy chục củ? Có mua được nhà được xe chưa?"
Nhiều anh em nghe xong chắc chạnh lòng, tự ti, muốn giấu nhẹm cái đam mê đi. Nhưng hôm nay, tôi muốn nói đỡ cho những anh em đang ngày đêm cày cuốc mà trong túi chưa có một xu từ nhạc. Chúng ta đang sống trong cái thời đại mà cái gì cũng bị quy ra thóc.
- Vẽ tranh là phải bán được NFT.
- Chụp ảnh là phải đi chụp dịch vụ.
- Làm nhạc là phải có Hit, phải đi show.
Tự nhiên cái SỞ THÍCH nó biến thành cái ÁP LỰC. Và thế là anh em quên mất lý do ban đầu mình tải cái phần mềm làm nhạc về.
1. Khoảnh khắc "Lên Đỉnh" không tốn tiền mua Có bao giờ anh em ngồi chỉnh một tiếng Synth, hay ngồi vẽ một đường Automation cho Reverb, rồi tự nhiên nghe lại thấy nó... "phê" dã man không? Cái cảm giác lông tay dựng ngược, tim đập nhanh, miệng lẩm bẩm: "Vãi chưởng, sao mình làm ra được cái đoạn hay thế này?". Đấy! Cái đó khoa học gọi là Dopamine. Còn dân mình gọi là SƯỚNG. Cái sướng đấy, ông giám đốc đi Rolls-Royce chưa chắc đã cảm nhận được đâu. Ông ấy có tiền, nhưng ông ấy không có cái quyền năng "biến cái không có thành có" như anh em mình.
2. Thánh địa chữa lành rẻ tiền nhất Ngoài kia đi làm sếp chửi, đồng nghiệp chơi xấu, người yêu dỗi, tắc đường, khói bụi... mệt mỏi kinh khủng. Nhưng khi về nhà, đóng cửa phòng lại, đeo tai nghe lên. Bùm! Thế giới ngoài kia biến mất. Trong cái Project FL Studio hay đấy, BẠN LÀ VUA CHÚA. Bạn muốn buồn? Bạn thả vòng hợp âm thứ. Bạn muốn bùng nổ? Bạn làm quả Drop căng đét. Không ai phán xét, không ai soi mói. Chỉ có bạn đối thoại với chính cảm xúc của mình. Làm nhạc lúc này không phải để kiếm tiền, mà là để giữ cho mình không bị điên giữa cái cuộc đời xô bồ này. Thế là lãi to rồi còn gì?
3. Đừng để "Cơm áo gạo tiền" giết chết "Đứa trẻ" bên trong Tôi thấy nhiều ông mới tập tọe được 3 tháng đã lo sốt vó chuyện: "Làm sao để bán beat?", "Làm sao để nổi tiếng?". Từ từ đã nào các ông giáo! Hãy nhớ lại hồi bé mình chơi xếp hình Lego ấy. Mình xếp vì mình thích, chứ mình có định xếp xong đem ra chợ bán đâu? Âm nhạc cũng thế. Giai đoạn đầu (thậm chí là 5-10 năm), hãy cứ chơi như một đứa trẻ. Hãy tò mò: "Ủa vặn cái nút này nó ra tiếng gì nhỉ?", "Thử trộn Bolero với Dubstep xem nó ra cái quái thai gì không?". Chính những lúc "nghịch ngu", không toan tính tiền nong ấy, lại là lúc những ý tưởng thiên tài ra đời. Còn cứ chăm chăm làm nhạc để chiều lòng khách, để bán lấy tiền, thì dần dần bạn chỉ là Thợ gia công chứ không còn là Nghệ sĩ nữa.
4. Tiền là hệ quả, không phải mục tiêu Nghe hơi đạo lý tí, nhưng thật. Khi bạn làm nhạc vì bạn yêu nó điên cuồng, bạn tỉ mẩn với từng sound, bạn chăm chút từng nốt nhạc (vì bạn sướng), thì tự khắc sản phẩm của bạn nó có HỒN. Mà nhạc có Hồn thì sớm muộn gì cũng có người nghe, và tiền nó sẽ tự tìm đến như một phần thưởng phụ. Còn làm vì tiền ngay từ đầu? Nhạc nghe sẽ sặc mùi công nghiệp, vội vàng và "rẻ tiền" (theo đúng nghĩa đen).
TÚM LẠI LÀ: Nếu anh em vẫn đang phải chạy Grab, làm văn phòng, bưng bê cafe để nuôi đam mê làm nhạc... thì HÃY TỰ HÀO về điều đó. Đừng vội nghĩ đến chuyện kiếm tiền từ nó. Hãy cứ để âm nhạc là một "cô nhân tình" đẹp đẽ, là nơi để trút bầu tâm sự mỗi đêm.
Cứ làm đi, cứ phiêu đi. Đói thì ăn mì tôm, nhưng tâm hồn thì phải cho nó ăn "Yến sào" âm nhạc chứ! Đời người sống được bao lâu đâu mà cứ phải thực dụng mãi thế?
Hôm nay anh em làm nhạc vì cái gì? Vì tờ Polime hay vì cái cảm giác "nổi da gà"? Comment tâm sự mỏng cái xem nào!
Và nếu anh em quan tâm đến học làm nhạc hãy truy cập tại đây và để lại thông tin tại đây để được VBK Music tư vấn nhé!